Blog

  • Sợ vợ mang tiền về ngoại, tôi chỉ đưa 5 triệu/tháng, l-én theo vợ về quê thì thấy cảnh tượng…

    Sợ vợ mang tiền về ngoại, tôi chỉ đưa 5 triệu/tháng, l-én theo vợ về quê thì thấy cảnh tượng…

    Ít nhất là cho đến cái ngày tôi lén theo vợ về quê.

    Tôi và Lan cưới nhau được ba năm. Ba năm không dài, nhưng đủ để tôi hiểu cô ấy là người phụ nữ sống tình cảm, thương gia đình… đến mức đôi khi khiến tôi thấy… khó chịu.

    Lan là con gái út trong một gia đình nghèo ở quê. Bố mất sớm, mẹ già yếu, anh trai thì làm ăn thất bát, chị gái lấy chồng xa, cuộc sống chẳng khá khẩm hơn là bao. Ngày cưới tôi, Lan chỉ xin đúng một điều: “Sau này, nếu em có gửi chút tiền về cho mẹ, anh đừng buồn nhé…”

    Tôi khi đó gật đầu ngay, còn cười rất rộng lượng:

    “Tiền em làm ra, em muốn làm gì cũng được.”

    Nhưng đời không đơn giản như lời nói.

    Sau cưới, chúng tôi sống ở thành phố. Tôi làm nhân viên kỹ thuật, lương ổn định. Lan làm kế toán cho một công ty nhỏ. Tổng thu nhập hai vợ chồng cũng gọi là đủ sống, nhưng không dư dả.

    Thời gian đầu, mỗi tháng Lan gửi về quê 2–3 triệu. Tôi không nói gì.

    Rồi dần dần, con số ấy tăng lên 5 triệu, có tháng 7 triệu.

    Tôi bắt đầu khó chịu.

    Không phải vì tôi keo kiệt. Mà vì tôi thấy bất công. Nhà tôi cũng không giàu, bố mẹ tôi vẫn sống ở quê, nhưng tôi đâu có gửi nhiều như thế. Trong khi đó, tiền thuê nhà, tiền sinh hoạt, tiền dự phòng… đều do tôi gánh phần lớn.

    Một tối, tôi hỏi thẳng:

    “Em gửi về nhiều vậy, mình để dành kiểu gì?”

    Lan im lặng một lúc, rồi nói nhỏ:

    “Nhà em khó khăn hơn…”

    Câu nói ấy khiến tôi bực.

    “Khó khăn thì cũng phải có giới hạn chứ! Không lẽ tháng nào em cũng gom hết tiền về đó?”

    Lan không cãi. Cô ấy chỉ cúi đầu.

    Chính cái thái độ ấy khiến tôi càng khó chịu hơn. Như thể tôi là kẻ ích kỷ.

    Sau hôm đó, tôi quyết định… giữ tiền.

    Tôi nói với Lan rằng từ giờ tôi sẽ quản lý chi tiêu, mỗi tháng đưa cô ấy 5 triệu để “chi tiêu cá nhân và gửi về quê nếu muốn”.

    Lan không phản đối.

    Cô ấy chỉ hỏi một câu:

    “Anh chắc không?”

    Tôi gật đầu, rất chắc chắn.

    Và từ đó, mỗi tháng tôi đưa Lan đúng 5 triệu. Không hơn.

    Mọi chuyện tưởng chừng ổn.

    Lan không than vãn. Không đòi hỏi. Vẫn đi làm, vẫn chăm sóc gia đình, vẫn nấu ăn mỗi tối.

    Chỉ là… cô ấy ít cười hơn.

    Tôi có nhận ra, nhưng tôi mặc kệ. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: “Phải giữ tiền, không thể để vợ mang hết về nhà ngoại.”

    Cho đến một ngày, Lan nói:

    “Cuối tuần này em về quê một hôm, mẹ em ốm.”

    Tôi gật đầu.

    Nhưng trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ.

    Tôi tự hỏi: “Với 5 triệu một tháng, cô ấy còn mang được bao nhiêu về?”

    Cái suy nghĩ ấy khiến tôi… tò mò. Rồi dần dần biến thành nghi ngờ.

    Và cuối cùng, tôi quyết định làm một việc mà sau này nghĩ lại, tôi vẫn thấy xấu hổ: lén theo vợ về quê.

    Sáng hôm đó, tôi nói với Lan là có việc đột xuất ở công ty. Nhưng thực chất, tôi chạy xe máy theo sau chiếc xe khách mà cô ấy lên.

    Quê Lan cách thành phố gần 100km. Tôi đi sau, giữ khoảng cách, như một kẻ theo dõi.

    Trên đường, tôi cứ tưởng tượng đủ thứ.

    Tôi nghĩ Lan giấu tiền. Nghĩ cô ấy có quỹ riêng. Nghĩ cô ấy lừa tôi.

    Càng nghĩ, tôi càng thấy mình… đúng.

    Cho đến khi tôi đến nơi.

    Nhà Lan nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, mái ngói cũ kỹ, tường đã loang lổ.

    Tôi đứng ngoài, nép sau một gốc cây, nhìn vào trong.

    Lan vừa bước vào sân, mẹ cô ấy đã chống gậy đi ra. Hai mẹ con ôm nhau.

    Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng tôi thấy Lan… khóc.

    Tôi hơi chững lại.

    Một lúc sau, Lan lấy trong túi ra một chiếc phong bì, đưa cho mẹ.

    Bà cụ lắc đầu, đẩy lại.

    Lan nắm tay mẹ, ép bà nhận.

    Cảnh tượng ấy… không giống như những gì tôi tưởng.

    Tôi đứng im.

    Rồi tôi thấy một người đàn ông từ trong nhà bước ra. Là anh trai Lan. Gương mặt hốc hác, áo quần cũ kỹ.

    Anh ta nói gì đó, rồi cúi đầu trước Lan.

    Lan vội vàng đỡ anh ta dậy.

    Tôi bắt đầu thấy có gì đó… không đúng.

    Tôi lặng lẽ tiến lại gần hơn, đứng sát cửa sổ.

    Và rồi, tôi nghe được.

    “Em chỉ có từng này thôi… anh cầm tạm lo tiền thuốc cho mẹ.”

    Giọng Lan run run.

    “Em đã nói rồi, đừng gửi nữa… em còn phải sống trên đó…” – anh trai cô ấy nói.

    Lan lắc đầu:

    “Không sao… em làm thêm được…”

    Tôi sững người.

    “Làm thêm?”

    Lan… làm thêm?

    Tôi chưa bao giờ biết điều đó.

    Tôi đứng chết lặng khi nghe tiếp.

    “Ban ngày em đi làm, tối em nhận thêm sổ sách về làm… có hôm thức đến 2–3 giờ sáng…”

    “Tiền anh đưa mỗi tháng… em chỉ giữ lại chút ít… còn lại em gom gửi về…”

    Tôi thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

    Vậy là… 5 triệu tôi đưa, cô ấy không tiêu cho bản thân.

    Cô ấy… còn làm thêm, gom góp từng đồng để gửi về nhà.

    Tôi đứng đó, không thể thở nổi.

    Chưa dừng lại ở đó.

    Một lát sau, Lan đi vào bếp. Tôi lén nhìn theo.

    Căn bếp nhỏ, tối, chỉ có vài món đồ đơn sơ.

    Lan mở túi xách, lấy ra một gói nhỏ.

    Tôi thấy rõ.

    Đó là… một túi thuốc.

    Lan nhìn nó rất lâu, rồi lặng lẽ cất lại.

    Tôi không hiểu, cho đến khi mẹ cô ấy bước vào.

    “Thuốc của con đâu rồi? Con uống chưa?”

    Lan cười nhẹ:

    “Con khỏe mà mẹ, không cần uống…”

    Bà cụ thở dài:

    “Bác sĩ bảo con phải uống đều… không thì dạ dày lại đau…”

    Tôi cảm giác như có ai đó vừa đập mạnh vào đầu mình.

    Lan… bị bệnh dạ dày?

    Tôi chưa từng biết.

    Chưa từng.

    Tôi rời khỏi đó lúc nào không rõ.

    Tôi chỉ nhớ mình ngồi trên xe máy, đầu óc trống rỗng.

    Những hình ảnh cứ lặp lại trong đầu tôi: Lan thức đêm làm thêm, Lan đưa tiền cho mẹ, Lan giấu bệnh, Lan cười… một mình chịu đựng.

    Còn tôi?

    Tôi tự cho mình là đúng. Là người biết lo xa.

    Tôi cắt tiền của vợ.

    Tôi nghi ngờ cô ấy.

    Tôi nghĩ cô ấy ích kỷ.

    Hóa ra… người ích kỷ nhất lại là tôi.

    Tối hôm đó, Lan về nhà.

    Cô ấy mở cửa, thấy tôi đang ngồi ở phòng khách.

    “Anh về sớm vậy?”

    Tôi nhìn cô ấy. Nhìn thật lâu.

    Tôi nhận ra… mình chưa bao giờ nhìn vợ kỹ như thế.

    Gương mặt cô ấy gầy hơn trước. Mắt có quầng thâm. Nụ cười… mệt mỏi.

    “Em ăn gì chưa?” – tôi hỏi.

    Lan hơi bất ngờ, rồi gật đầu:

    “Em ăn rồi.”

    Tôi đứng dậy, bước lại gần.

    “Lan…”

    Cô ấy nhìn tôi.

    Tôi muốn nói rất nhiều. Muốn xin lỗi. Muốn giải thích.

    Nhưng cuối cùng, tôi chỉ nói được một câu:

    “Anh… xin lỗi.”

    Lan sững lại.

    “Anh xin lỗi vì chuyện gì?”

    Tôi không trả lời ngay.

    Tôi đi vào phòng, lấy hết số tiền tiết kiệm của mình, đặt lên bàn.

    “Đây là tiền anh giữ… từ trước đến giờ.”

    Lan nhìn chồng tiền, rồi nhìn tôi.

    “Anh… làm gì vậy?”

    Tôi hít một hơi sâu.

    “Anh sai rồi. Anh tưởng em mang tiền về nhà ngoại một cách vô lý… nhưng anh không biết em đã làm gì…”

    Lan im lặng.

    Tôi tiếp tục:

    “Anh đã theo em về quê hôm nay.”

    Cô ấy giật mình.

    Không khí trong phòng trở nên nặng nề.

    “Anh thấy hết rồi…” – tôi nói, giọng khàn đi.

    Lan không nói gì. Chỉ cúi đầu.

    Tôi bước lại, nắm tay cô ấy.

    “Anh không biết em làm thêm. Không biết em bị bệnh. Không biết em đã chịu đựng nhiều như vậy…”

    Giọng tôi run lên.

    “Anh xin lỗi… vì đã không tin em.”

    Lan vẫn im lặng.

    Một giọt nước mắt rơi xuống.

    Không biết của cô ấy, hay của tôi.

    Đêm đó, chúng tôi nói chuyện rất lâu.

    Lần đầu tiên, Lan kể cho tôi nghe hết mọi thứ.

    Về những đêm thức trắng làm thêm.

    Về những cơn đau dạ dày hành hạ.

    Về nỗi lo khi mẹ bệnh, anh trai thất nghiệp.

    Và cả… nỗi buồn khi chồng mình không hiểu.

    “Tôi không trách anh…” – Lan nói.

    “Chỉ là… có những lúc tôi thấy mình cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.”

    Câu nói ấy… như một nhát dao.

    Sau hôm đó, mọi thứ thay đổi.

    Không phải chỉ là tiền bạc.

    Mà là cách tôi nhìn vợ.

    Tôi không còn kiểm soát từng đồng cô ấy tiêu.

    Tôi cùng cô ấy lên kế hoạch tài chính.

    Tôi về quê thăm mẹ vợ cùng cô ấy.

    Tôi đưa Lan đi khám bệnh, bắt cô ấy uống thuốc đầy đủ.

    Và quan trọng nhất… tôi học cách tin.

    Nhưng câu chuyện của tôi, khi kể ra, lại gây tranh cãi.

    Có người nói tôi sai hoàn toàn.

    Có người lại bảo tôi không sai, chỉ là “đàn ông nào cũng vậy”.

    Cũng có người hỏi: “Nếu là bạn, bạn có dám để vợ tự do gửi tiền về nhà ngoại không?”

    Tôi không biết câu trả lời đúng là gì.

    Tôi chỉ biết một điều:

    Hôn nhân không phải là cuộc chiến ai giữ tiền.

    Mà là… ai hiểu nhau hơn.

    Và đôi khi, thứ đáng sợ nhất không phải là vợ mang tiền về nhà ngoại.

    Mà là… mình chưa bao giờ thực sự hiểu người đang nằm cạnh mình mỗi đêm.

  • Sống chung 3 thế hệ, đang phơi quần áo cho cả nhà thì cô gái b/ất ng/ờ nhặt được bức ảnh của bố chồng và chị dâu

    Sống chung 3 thế hệ, đang phơi quần áo cho cả nhà thì cô gái b/ất ng/ờ nhặt được bức ảnh của bố chồng và chị dâu

    Sống chung 3 thế hệ, đang phơi quần áo cho cả nhà thì cô gái b/ất ng/ờ nhặt được bức ảnh của bố chồng và chị dâu

    Ngôi nhà ba thế hệ ấy lúc nào cũng yên ổn đến lạ. Bố chồng là người đàn ông mẫu mực, trầm tĩnh, sống tiết kiệm từ lời ăn tiếng nói đến từng đồng chi tiêu. Chị dâu – vợ của anh hai – dịu dàng, kín kẽ, sống ngăn nắp và luôn được cả nhà yêu quý. Cô – con dâu út – là người mới nhất trong gia đình, còn lóng ngóng giữa những nguyên tắc ngầm.

    Độc tố thực phẩm

     

    Sáng chủ nhật, khi cả nhà đang ngủ nướng, cô ra sân phơi đồ như thường lệ. Chiếc áo sơ mi trắng của bố chồng rơi xuống đất. Cô lắc nhẹ cho thẳng lại thì một vật gì đó cồm cộm trong túi rơi ra – một bức ảnh. Tấm ảnh cũ, mờ, nhưng rõ ràng là bố chồng… và chị dâu. Họ đang ngồi sát bên nhau trong một quán cà phê, đầu chị ấy tựa lên vai ông, ánh mắt mơ màng, còn tay ông thì đặt lên đùi chị – một cách không thể “cha chồng-con dâu” được.

    Tim cô đập thình thịch. Trong đầu không ngừng tự hỏi: Là hiểu lầm? Hay là thật? Nhưng rồi lòng hiếu kỳ lấn át sự dè dặt. Cô chạy vào nhà, lặng lẽ đi về phía phòng bố chồng – căn phòng cấm kỵ ít ai bước vào.

    Ngăn kéo tủ thứ hai. Cô mở ra. Hàng loạt ảnh, thư tay, một vài tờ hóa đơn nhà nghỉ, và cuốn sổ nhỏ. Trong đó, là dòng chữ nắn nót:

    “Cô ấy cứ gọi mình là ‘bố’, nhưng cả hai chúng ta đều biết, điều đó không còn đúng nữa kể từ cái đêm ấy…”

    Tay cô run, không dám lật thêm. Nhưng giây sau, cô nghe tiếng cửa mở – là chị dâu. Hai ánh mắt chạm nhau. Không một lời nói. Nhưng mọi sự đã vỡ lở.

    Cả nhà rúng động khi sự thật bị phanh phui. Mẹ chồng – vốn đã mất từ lâu, còn anh cả thì đi công tác xa. Sự việc như cơn bão táp cuốn trôi lớp vỏ đạo đức mà ai cũng tưởng đã vững như tường thành.

    Người duy nhất im lặng là bố chồng. Ông chỉ nói một câu:

    “Trong ngôi nhà này, không ai hoàn toàn vô tội, kể cả con.”

    Và cô, người tưởng chỉ là nhân chứng… lại là người đầu tiên phải chọn đứng về phía nào

  • Cô bảo mẫu 20 tuổi ma/ng th/ai sau nửa năm chăm sóc ông lão 70 tuổi, con gái nổi c/ơn ta/m b/ành ch/ất v/ấn thì l/ộ ra b/í m/ật…

    Cô bảo mẫu 20 tuổi ma/ng th/ai sau nửa năm chăm sóc ông lão 70 tuổi, con gái nổi c/ơn ta/m b/ành ch/ất v/ấn thì l/ộ ra b/í m/ật…

    Cô bảo mẫu 20 tuổi mang thai sau nửa năm chăm sóc ông lão 70 tuổi, con gái nổi cơn tam bành chất vấn thì lộ ra bí mật…

    Ông Phong năm nay đã bước sang tuổi 70. Sau cơn tai biến nhẹ khiến chân tay yếu đi, con gái ông – chị Hạnh – quyết định thuê một bảo mẫu về chăm sóc cha. Người được chọn là Mai, cô gái mới 20 tuổi, quê ở tỉnh xa, hiền lành, ít nói và lễ phép.

    Suốt nửa năm, Mai chăm sóc ông Phong rất chu đáo. Mỗi sáng, cô đỡ ông dậy, nấu cháo, bón thuốc. Chiều, cô dìu ông ra vườn tập đi từng bước nhỏ. Tối đến, cô ngồi bóp chân, kể chuyện quê nhà, giọng nhẹ như gió thoảng. Ông Phong dần khỏe lên, cười nhiều hơn. Người trong xóm ai cũng khen chị Hạnh khéo thuê người.

    Nhưng rồi, một buổi sáng tháng sáu oi ả, chị Hạnh đi chợ về, vừa đặt túi rau xuống bếp đã thấy Mai đứng trước cửa, mặt tái xanh, tay run run cầm que thử thai. Thấy chị Hạnh, Mai bật khóc nức nở. Chị Hạnh giật lấy que thử, nhìn hai vạch đỏ rõ rệt mà chân tay bủn rủn. Cơn giận bốc lên, chị quát:

    “Mai! Cô mới 20 tuổi, mới làm nửa năm mà bầu bí thế này là sao? Ai? Ai là cha đứa bé?”

    Mai chỉ khóc, không nói. Trong đầu chị Hạnh thoáng hiện lên hình ảnh cha mình. Gần đây ông Phong khỏe hơn, nhưng cũng thường nhắc tới Mai trong bữa ăn. Nghĩ đến điều đó, chị Hạnh rùng mình, giọng chị lạc đi:

    “Đừng nói với tôi… cha tôi…? Không thể nào… Ông đã 70 rồi… Không… Không thể như vậy…”

    Mai òa khóc to hơn, lắc đầu lia lịa:

    “Không phải đâu chị… Không phải ông… Em xin chị đừng nghĩ vậy…”

    “Vậy ai? Nếu cô không nói, tôi đuổi cô về quê ngay lập tức!”

    Mai ngồi sụp xuống, hai tay ôm mặt, giọng đứt quãng:

    “Em… em không dám nói… Em sợ chị giận… Em sợ bị đuổi việc… Nhưng nếu chị hỏi… Em xin nói thật…”

    Chị Hạnh hít một hơi thật sâu, tim đập thình thịch. Cô gái trước mặt chị còn quá trẻ, khuôn mặt non nớt và sợ hãi. Mai lau nước mắt, giọng run run:

    “Cha đứa bé… là chồng chị.”

    Câu nói ấy vang lên như sét đánh ngang tai. Mắt chị Hạnh tối sầm, đầu ong ong. Mai vội nói tiếp:

    “Hôm chị đi công tác ba ngày… Anh ấy về nhà. Anh uống rượu, gọi em lên dọn phòng. Em… em không chống cự được…”

    Chị Hạnh loạng choạng ngồi phịch xuống ghế. Chồng chị – anh Hoàng – vốn là người cục tính. Hai năm nay công việc làm ăn sa sút, anh thường cáu bẳn, hay uống rượu rồi về nhà quát tháo. Nhưng chị không ngờ, anh lại làm ra chuyện như vậy. Trong lòng chị dâng lên cơn giận dữ xen lẫn tủi nhục. Chị nhìn Mai, thấy vừa thương vừa giận.

    “Cô… sao không nói sớm?”

    Mai nấc nghẹn:

    “Em sợ… Sợ chị đuổi em, sợ ông buồn… Em tính cuối tháng này sẽ xin nghỉ về quê sinh, nuôi con một mình.”

    Đúng lúc ấy, ông Phong từ trong phòng nghe thấy tiếng cãi vã, chống gậy đi ra. Ông run run hỏi:

    “Có chuyện gì vậy Hạnh?”

    Chị Hạnh không giấu được nữa, òa khóc. Còn Mai quỳ sụp xuống, cúi đầu sát đất:

    “Ông… con xin lỗi… con xin lỗi…”

    Ông Phong bàng hoàng nhìn cả hai, mắt rưng rưng. Ông đặt tay lên vai Mai, giọng nghẹn ngào:

    “Đứa bé… nếu không có cha, con cứ để nó ở đây. Ta sẽ thay cha nó mà chăm sóc, nuôi nấng nó lớn lên.”

    Mai khóc nức nở. Còn chị Hạnh, nước mắt lã chã rơi xuống nền gạch lạnh buốt. Chị biết cuộc hôn nhân này đã vỡ, nhưng chị không thể đuổi Mai đi. Đứa trẻ vô tội, nó cần một nơi nương tựa. Và cha chị, người đàn ông tóc đã bạc trắng ấy, vẫn dang rộng vòng tay bao dung cho đứa bé không máu mủ ruột rà.

    Từ hôm đó, anh Hoàng bị chị Hạnh đưa ra tòa ly hôn. Mai vẫn ở lại chăm sóc ông Phong, chuẩn bị chờ ngày sinh nở. Ông Phong dặn con gái:

    “Dù lỗi lầm của ai, đứa bé cũng không có tội. Hãy để nó được lớn lên trong yêu thương.”

    Những ngày sau, Mai vẫn ngồi bóp chân cho ông Phong mỗi tối, nhưng giờ đây bụng cô đã lớn dần. Thi thoảng, ông đưa tay lên bụng cô, khẽ nói:

    “Cháu ngoan… Ông sẽ thay cha cháu lo cho mẹ con cháu…”

    Tiếng ve râm ran ngoài hiên như lời tiễn mùa hạ đi, để lại một mùa thu yên bình, nơi mà sự bao dung của một ông lão 70 tuổi đã cứu rỗi cuộc đời cô bảo mẫu nhỏ bé và đứa trẻ chưa kịp chào đời.

  • Chào tất cả mọi người!

    Cảm ơn vì đã sử dụng WordPress. Đây là bài viết đầu tiên của bạn. Sửa hoặc xóa nó, và bắt đầu bài viết của bạn nhé!